Thứ Tư, 2 tháng 12, 2015

16 cách tự xem phong thủy cho nhà bạn


Không quá khó khăn để có được một ngôi nhà vừa đẹp vừa hợp lý về phong thuỷ cả, chỉ cần bạn tuân theo 16 chỉ dẫn đơn giản dưới đây là hoàn toàn tự mình có thể xem phong thuỷ cho ngôi nhà

1. Đứngtrước cửa nhà, nhìn ra ngoài và xem xem có công trình lớn hoặc chướng vật đối diện với bạn, đồng thời sản sinh "ám tiến sát" trong phong thuỷ học. Vệ tinh, dây điện của hàng xóm, cột dây điện trên đường, tháp nhọn của nhà thờ, hoặc 1 con đường dài vừa đúng hướng vào cửa chính nhà bạn - những thứ này đều được gọi là "ám tiến sát".

Nếu như có bất cứ vật "ám tiến sát" nào đối diện với cửa chính nhà bạn, thì phương pháp hoá giải  đơn giản chỉ là đặt trước của 1 chiếc gương bát quái hướng ra ngoài.

2. Dùng phương pháp trên để kiểm tra tầm nhìn cửa sau và các loại cửa sổ - tương tự như cửa chính.

3. Đứng trước cửa nhà, bạn dùng la bàn để kiểm tra vị trí của căn nhà. Bạn có thể dùng loại la bàn kim chỉ nam nam đồng quân hoặc loại tinh xảo như la bàn Trung Quốc (la kinh), nhưng bạn nhất thiết phải làm sao cho hướng kim chỉ Bắc trùng với điểm chính Bắc. (nếu như trong tay không có la bàn, bạn cũng có thể dùng bản đồ đường đi để tìm ra hướng căn nhà bạn). Viết lại kết quả này, và sau đó so sánh với phương hướng tốt nhất của bạn.

4. Kiểm tra lối ra vào nhà bạn, chắc chắn không có bất cứ đồ vật gì ngăn chặn luồng khí đi vào lưu thông, ngoài ra luồng khí từ ngoài vào cần phải tập trung trong căn nhà một cách nhanh nhất. Trước cửa trong ngoài sáng sủa rộng rãi, bởi vậy cần di dời bất cứ vật chặn nào.

5. Phác hoạ  sơ đồ căn nhà của bạn. Đặt biểu đồ bát quái lên trên, dung phương hướng la bàn sao cho đúng. Bộ phận màu xanh đại diện cho sự nghiệp đặt ở hướng Bắc, màu đỏ đại diện cho danh tiếng thì đặt ở hướng Nam.

6. 8 phương vị trong bát quái đại biểu cho " nhân sinh bát đại dục cầu". Gia đình, tiền tài, danh lợi, hôn nhân, con cái, quý nhân, công việc và tri thức. Bạn hãy chọn lựa 1 trong những phương diện mình mong muốn cải thiện. Ví dụ, nếu như muốn gia tăng tiền tài, phương vị đối ứng là Đông Nam. Bạn kiểm tra bát quái của mình, tìm ra Ngũ hành đối ứng với phương Đông Nam là Mộc. Bạn có thể theo đó mà đặt đồ có liên quan đến mộc ở hướng Đông Nam (như là lẵng hoa). Bạn cũng có thể dựa vào Thuỷ để tăng năng lượng phương hướng này, bởi vì Thuỷ sinh Mộc. Dựa theo bát quái đồ, bạn có thể tìm ra ý nghĩa biểu tượng của các phương hướng. Nhưng trước khi làm điều này thì cần phải nhớ, là không nên tăng năng lượng quá nhiều hướng trong cùng một lúc, không thì sẽ xuất hiện rất nhiều sai lầm lặp lại, hoặc là cơ may đến mà bạn không cách nào ứng phó.

7. Nếu như nhà bạn không phải hình vuông hoặc chữ nhật, thì cần xem lại nhà bạn bị khuyết ở góc nào. Góc khuyết biểu tượng cho 1 phương hướng nào đó trong bát quái không cách nào đối ứng với căn nhà. Lấy ví dụ, nếu như nhà bạn là hình chữ L, sẽ xảy ra hiện tượng như trên. Nếu bạn cảm thấy phương vị này đối với bạn rất quan trọng, thì bạn nên dung gương tạo lại phương vị đó

8. Kiểm tra nhà bếp. Bạn đứng ở vị trí khu chuẩn bị đồ ăn, cần chắc chắn rằng lưng bạn không quay ra cửa.
 
Nếu có, xin hãy sửa lại nhà bếp, để cho bạn vừa có thể chuẩn bị đồ ăn vừa có thế nhìn thấy cửa. Ngoài ra cần chắc chắn rằng nguyên tố nước trong nhà bếp không có xung đột với hoả hành. Nói cách khác, là làm sao cho bếp ga không trực tiếp nằm ngay cạnh vòi nước hoặc tủ lạnh. Nếu có, xin hãy đổi vị trí của những đồ vật đại diện cho thuỷ hành (bể rửa bát, tủ lạnh) hoặc hoả hành ( bếp ga). Cuối cùng, kiểm tra hướng bếp ga có hướng về phương vị tốt nhất của bạn hay không.
 
Khi thiết kế cần tránh không nên để khu vực bày biện quay lưng lại với cửa

9. Kiểm tra lại phòng ăn hoặc phòng nghỉ. Hãy thử đặt 1 tấm gương to phản chiếu đồ ăn trên bàn, để từ đó nhận được hiệu quả "gia tăng tài phúc"

10. Kiểm tra phòng ngủ. Xác định trên giường có treo bất cứ vật gì không, hoặc là những thứ khiến cho bạn cảm thấy bị áp lực như bức tranh dày nặng hay tủ áo to. Lúc ngồi ở trên giường, cần chắc chắn rằng bạn không thể nhìn thấy chính mình qua bất cứ chiếc gương nào. Nếu có, bạn có thể di dời gương, hoặc che gương lại, hoặc đem gương đặt ở 1 nơi xa phòng ngủ.

11. Kiểm tra vị trí nhà tắm hoặc nhà vệ sinh. Đây là một bước vô cùng quan trọng, bởi vì 2 phòng đều là nơi nước từ nhà bạn trôi ra. Xác định xem nó có nằm ở vị trí quan trọng trên bát quái không. Ví dụ, nếu như nhà vệ sinh nằm ở hướng Tây Nam, thì nó sẽ có ảnh hưởng đến các mối quan hệ của bạn. Bởi bì căn phòng này đem nước chảy ra khỏi căn nhà, và cũng đem theo cả khí và năng lượng. Nếu như nhà vệ sinh ở bán Tây thì sẽ ảnh hưởng tới vận khí của trẻ. Ngoài ra nếu như căn phòng " khí ẩm thấp nặng nề" này mà nằm ở phương vị quan trọng với bạn thì nên thử đóng cửa nhà vệ sinh, đậy nắp bồn cầu, hoặc che cửa căn phòng lại, sử dụng phương pháp này có thể "làm cho căn phòng biến mất".

12. Nếu như nhà có vườn hoa: cần chắc chắn rằng bất cứ lối đi nào đều không đâm thẳng vào cửa chính nhà bạn, bởi vì trông nó giống như mũi tên đâm thẳng. Khi bạn đã có trang bị kiến thức phong thủy, có thể xây thêm bể nước, đương nhiên với điều kiện là vị trí đúng.

Bạn đã biết phương vị nhà và vườn hoa, giờ đây bạn cần tìm ra phương vị tốt cho riêng bạn, điều này có liên quan đến việc bố trí sắp đặt đồ gia dụng nội thất nhà bạn.

13. Tính Quái số của bạn để tìm ra phương vị đại cát (sinh khí), phương vị sức khỏe đại cát (thiên y), phương vị gia đình trung cát (duyên niên) , phương vị tiểu cát  (phục vị)

14. Đặt đầu giường hướng về Đại cát. Nếu như không được, thì bạn có thể chọn 1 trong 3 phương vị còn lại. Nếu như bạn không được khỏe lắm thì nên hướng về phương vị Thiên y. Đương nhiên 2 vợ chồng khôn nhất thiết phải có cùng 1 phương vị tốt nhất, nhưng để đạt được hạnh phúc trong hôn nhân thì nên dựa theo phương vị của bạn nữ.

15. Điều chỉnh phương vị nơi làm việc của bạn. Nếu nhà có phòng làm việc, thì để bàn và ghế đối diện với phương vị Sinh khí. Phương pháp này cũng nên dung với văn phòng làm việc. Ngoài ra ở nơi làm việc lưng không được quay ra cửa. So với việc đối diện với Sinh khí thì việc nhìn thấy cửa văn phòng còn quan trọng hơn.

16. Bàn ăn hoặc ghế ăn đối diện với phương vị tốt nhất của bạn. Bạn có thể dựa theo những gợi ý trên để sắp xếp lại nhà sao cho phù hợp với phong thủy và môi trường sống thuận lợi nhất. Không nên một lần thay đổi quá nhiều, nhất là khi trong nhà có sản phụ.

Khóa học phong thủy ứng dụng tại Trường IEFA

Khoa hoc phong thuy ung dung tai truong IEFA

Địa Huyệt


khoa hoc phong thuy tai IEFA
Huyệt vị thượng thặng được gọi là “Phong thủy bảo địa”, về địa hình có những đặc điểm nhất định, nói chung là lấy huyệt vị làm trung tâm

Cấu trúc cơ thể con người mang theo những thông tin của cấu trúc trời đất, có đại tiểu chu thiên, có mạch lạc và huyệt vị, trái đất cũng như vậy, trái đất cũng có mạch lạc, gọi là long mạch, có huyệt vị, gọi là địa huyệt

Trong “Đạo Đức Kinh” có nói: “Nhân Pháp Địa, Địa Pháp Thiên” (Người thuận theo đất, đất thuận theo trời), Đạo gia coi cơ thể con người là một tiểu vũ trụ, vậy thì vũ trụ cũng chính là cơ thể con người cỡ lớn, cùng lẽ đó, vậy thì liệu trái đất có phải là một sinh mệnh? Cấu trúc cơ thể con người mang theo những thông tin của cấu trúc trời đất, có đại tiểu chu thiên, có mạch lạc và huyệt vị, trái đất cũng như vậy, trái đất cũng có mạch lạc, gọi là long mạch, có huyệt vị, gọi là địa huyệt. Trên long mạch có thần, trên huyệt vị có thần. Thần căn cứ vào quy luật vận hành của trời đất, vâng theo ý chỉ của trời, lợi dụng huyệt vị của đất, hình thành nên hợp cục “thiên địa nhân”, khai thông con đường trên dưới “thiên địa nhân”, nhờ vậy mà làm cho tam tài thiên địa nhân vận hành một cách nhịp nhàng. Học thuyết  “thiên nhân hợp nhất” cũng ra đời từ đó, nói chính xác hơn thì phải là thiên địa nhân hợp nhất.

Huyệt vị thượng thặng được gọi là “Phong thủy bảo địa”, về địa hình có những đặc điểm nhất định, nói chung là lấy huyệt vị làm trung tâm, hiển lộ cách cục lưng tựa núi mặt hướng sông, núi quây vào hộ vệ trái phải, thuật ngữ chuyên nghiệp gọi lưng tựa núi là Lai long, cũng tức là Huyền vũ; núi quây vào hộ vệ bên trái là Thanh long; núi quây vào hộ vệ bên phải là Bạch hổ; Đường cục của bản thân huyệt vị gọi là Nội đường cục, bên ngoài huyệt vị là Đại đường cục, trong Đại đường cục cần có con sông uyển chuyển chảy qua, vùng đất phụ cận trước huyệt vị có gò đồi thấp là
Án sơn, núi cao ở phương xa  là Triều sơn.

 
“Thái tổ sơn” là chỉ ngọn núi phát nguyên từ chỗ kết huyệt đi về phía sau theo long mạch, thông thường là ngọn núi cao nhất trong vùng, đi xuống thì còn gọi là “Thiếu tổ sơn” cấp một. “Phụ mẫu sơn” là ngọn núi phía sau núi kết huyệt đi dọc theo điểm xuất phát của long mạch, “Huyệt tinh” nói chung là chỉ núi kết huyệt, chính là ngọn núi có huyệt vị của địa huyệt.

“Thanh long sa” là chỉ sườn núi hoặc ngọn núi nằm phía bên trái huyệt vị,

“Bạch hổ sa” là chỉ sườn núi hoặc ngọn núi nằm phía bên phải huyệt vị, đương nhiên còn có các cách nói “Thủy khẩu sa”, “Hạ thủ sa”.

Án” là chỉ ngọn núi gần đó phía trước huyệt vị, thông thường có hình dáng cái giá để bút hoặc hình dáng cái yên ngựa, “Triều” chỉ những ngọn núi ở phía trước cách xa huyệt vị, nói chung Triều sơn nằm sau Án sơn. “Cách cục” cũng gọi là “Đường cục” là chỉ những ngọn núi trên hình thành nên một chỉnh thể, nhìn một cách thống nhất sẽ có cục thế của bản thân mỗi “huyệt vị”, cục thế lớn nhỏ, tốt xấu trực tiếp dẫn đến phẩm cấp huyệt vị cao thấp. Một huyệt vị ít nhất cũng phải nhập phẩm thì mới có thể có “cách cục”, cũng giống như người đời sau ít nhất cũng phải có phúc phận giàu có ngang với “thất phẩm huyện quan” thì mới được coi là “nhập cách cục”. Đương nhiên, một cục thế không phải chỉ tạo ra một huyệt vị, có thể sẽ có mấy chỗ kết huyệt. Mỗi “kết huyệt” có thể rộng tới mấy chục dặm, trên trăm dặm hoặc rộng hơn, nhỏ thì có thể chỉ có mấy ngọn núi thậm chí một ngọn núi, và có thể trong cách cục lớn có cách cục nhỏ, trong cách cục nhỏ có cách cục nhỏ hơn.
Quảng cáo

Địa huyệt phân thành đẳng cấp, nhiều người đều biết điều đó. Nó có hai tầng lớn: một là tầng thế gian; hai là tầng xuất thế gian.

Tầng thế gian na ná như sự phân chia đẳng cấp quan lại thời cổ Trung Quốc, cũng chia thành các đặc điểm văn, võ, trung chính cửu phẩm. Thời cổ Trung Quốc rất nhiều đại thần phụ tá cho Hoàng đế đều là người tu luyện, biết việc trời đất cho nên đã đưa một số hệ thống của trời đất vào dùng trong nhân gian, sự phân chia đẳng cấp quan lại là như vậy. Ở trên nói rằng “thất phẩm” mới gọi là nhập cách cục, bởi vì “thất phẩm huyện lệnh” đã tự xử lý một mặt, độc lập làm chủ, còn bát phẩm, cửu phẩm chưa yêu cầu tự xử lý, chỉ phụ trợ cho thất phẩm, cho nên không có cách cục đơn độc.

Địa huyệt ngoài đặc điểm văn võ khác nhau ra, sự phân chia đẳng cấp chủ yếu lấy đạo đức làm tiêu chuẩn cân nhắc. Trung Quốc thời cổ ngoài chế độ khoa cử, việc tuyển chọn quan lại còn một con đường nữa gọi là cử “hiếu liêm”, nghĩa là địa phương nào có người hiếu thuận với cha mẹ, nhân phẩm cũng rất liêm khiết, nhân dân trong vùng đều ca ngợi, quan viên địa phương sẽ tiến cử anh ta, sau khi Hoàng đế cho người đến khảo sát, nếu quả đúng như vậy thì sẽ cất nhắc anh ta làm quan. Hiếu thuận, liêm khiết là cái biểu hiện ra bên ngoài của một người có đạo đức, ngày xưa triều đình lấy cái đó làm tiêu chuẩn cân nhắc để khảo sát quan viên. Phương thức này đã từng là cách tuyển chọn quan viên chủ yếu của vương triều nhà Hán hùng mạnh.

Ở tầng xuất thế gian thực ra không thể gọi là Phong thủy nữa, nói chuẩn xác hơn thì không còn là khái niệm Phong thủy mà bách tính dân gian hiểu nữa, hàm nghĩa đó đã không thể bao quát hết nội hàm rộng lớn trong đó. Thậm chí rất nhiều tên không gọi là huyệt nữa, mà gọi là “vị” hoặc “tọa”, Phật tọa, liên đài v.v. là tên gọi của Tiên, Phật, Thánh nhân không liên quan gì đến con người nữa.

Giữa tầng thế gian và tầng xuất thế gian còn có một số phẩm cấp đặc biệt. Trên nhất phẩm tột cùng của cửu phẩm là Đế hoàng đại địa, cũng gọi là Thiên tử địa. Đế hoàng đại địa quan hệ tới cách cục thiên hạ, chịu sự sắp đặt nghiêm ngặt của trời, người hoặc gia tộc không lãnh mệnh trời, không chịu mệnh ở trời thì hoàn toàn không thể nào có được nó. Tương truyền rất nhiều vị hoàng đế đều do các thiên thần được an bài xuống hạ giới làm, cho nên hoàng đế ngày xưa gọi thiên tử. Dù là Đế hoàng địa hay Thiên tử địa cũng đều là cách gọi của dân chúng bình thường, kỳ thực danh xưng đích thực không phải gọi như vậy, sinh mệnh cao cấp ở không gian khác gọi chỗ đất có đẳng cấp và loại hình này  là “càn khôn địa”. Chỗ đất cho ra đời một hoàng đế hoặc một triều đại thì gọi là “càn khôn địa”. Từ trước đến nay, có thể cho con người cũng chỉ có như vậy.

Nước Trung Hoa 5000 năm nay, từ Hạ Thương Chu cho đến triều Thanh, có thể gọi là triều đại thì cũng chỉ lèo tèo khoảng mười dòng họ, giữa chừng lại ở vào tình trạng chia năm xẻ bảy, như Tam quốc, Ngũ đại thập quốc v.v.

Chữ “triều (朝)” trong Giáp cốt văn gồm hai cây cỏ nhỏ, mặt trời mặt trăng lặn mọc  một cách tự nhiên, thời gian càng lâu chúng vận hành thuận theo ý trời; chữ “đại (代)” gồm nhân(人)+dặc(弋), thời cổ “dặc” chỉ chiếc côn gỗ trên cây giáo (戈), cái lưỡi kim loại không hỏng nhưng chiếc côn gỗ thì phải thay thường xuyên, cho nên “đại” ngụ ý là thay người, còn “triều” thì rất dài, Hoàng đế trong đó thì mỗi đời lại thay đổi người khác; “quốc (國)” nghĩa là trong một vùng đất một người cầm cây giáo giơ lên, chỉ phạm vi lãnh thổ mà người ta dùng vũ lực chinh phục được. Xét về thiên ý và phạm trù đạo đức thì “triều” cao hơn “đại” và “quốc”. Quân chủ của “triều” được gọi là “hoàng (皇)”, còn quân chủ của “quốc” được gọi là “vương (王)”. Trên đất Thần châu cái được gọi là “quốc” thời gian đều không dài.

Ở tầng thế gian có những cái tồn tại rất đặc biệt, chúng chẳng kém gì càn khôn địa, đối ứng với thế gian con người, chúng ta có thể biết có rất nhiều gia tộc lớn kéo dài rất lâu, thậm chí vượt qua cả các gia tộc đế hoàng như Lý Đường, Triệu Tống v.v., chẳng hạn gia tộc họ Khổng kéo dài hơn 2000 năm, vì Khổng Tử truyền bá Nho học chấn hưng giáo dục, tích đức rất lớn, nên phúc kéo dài tới con cháu đời sau; lại còn gia tộc Trương Thiên Sư không những kéo dài hơn ngàn năm mà còn có rất nhiều người tu luyện, đó là chuyện rất khác thường.

Càn khôn địa lấy “quý” làm đặc điểm chủ yếu để phân biệt và hiển lộ ra. Gia tộc họ Khổng thì lấy “phúc” làm đặc điểm chủ yếu để hiển lộ, còn gia tộc Trương Thiên Sư lại một trường hợp khác, hiển lộ bởi “tu luyện địa”. Cho nên tiêu chuẩn phân biệt lấy “quý” làm đặc điểm chủ yếu không thể gom tất cả lại một cách lộn xộn để đánh giá địa huyệt nào tốt, địa huyệt nào không tốt.

Đương nhiên, chúng ta biết rằng, rất nhiều địa huyệt vừa có “quý” vừa có “phúc“, hoặc những đặc điểm khác. Ví dụ một địa huyệt nào đó, đặc điểm nó cho biết là “phú quý linh tiên”, như vậy địa huyệt này rất có thể sẽ cho ra đời bốn chi phái, trong đó một chi phát “phú”, một chi phát “quý”, một chi phát “linh”, nghĩa là khá linh thông, kiểu như trường hợp các thuật sỹ giang hồ, còn một chi sẽ sinh ra những người tu luyện; cũng có thể địa huyệt này sẽ cho ra đời một chi hoặc một người gồm đủ bốn đặc điểm “phú quý linh tiên”.

Có người nói, phú quý ư? Có phú thì có quý, có quý thì có phú, hai cái chẳng phải là một đó sao? Thực ra không phải, nếu trời xác định anh gồm cả hai đặc điểm “phú, quý”, thì anh sẽ vừa phú vừa quý; nếu trời xác định anh chỉ có một đặc điểm, ví dụ “quý” chẳng hạn, vậy thì anh đúng là chỉ có quý thôi Chúng ta biết rằng thời xưa Trung Quốc có rất nhiều thanh quan, nhiều người làm quan tới ngôi vị rất cao, thậm chí quan vị tới cực phẩm, nhưng thanh bần nghèo rớt, nhà chỉ bốn bức vách, sử sách ghi chép tới lúc chết không mua nổi một quan tài tôn tốt một chút.

Phú cũng vậy, quý cũng vậy, là do trời sắp đặt, mạng anh có thì sẽ có, không thể có sức truy cầu. Là của anh, anh cứ đường đường chính chính, bằng nỗ lực gian khổ, tự nhiên sẽ đạt được. Trong lịch sử thân phận, địa vị của những vị thanh quan kia, nếu họ muốn giàu có chẳng phải là chuyện hết sức dễ dàng sao? Nhưng họ làm việc một cách công tâm, chỉ nhận bổng lộc nhà nước ban cho, cái mà ngày nay chúng ta gọi là “lương”, thu nhập đường hoàng quang minh. Đó là thu nhập chính đáng không có bất cứ vấn đề gì mà họ có được, sau khi đã làm hết chức trách, đã cống hiến một cách cực nhọc cho công việc. Có một số người vừa phú vừa quý vì đã lập công lớn, được Hoàng đế hoặc triều đình đặc biệt tặng thưởng, “phú quý” đó là chính đáng.

Những người làm quan mà trong số mạng chỉ có “quý”, nhưng xuất phát từ lòng dạ và dục vọng, lợi dụng chức quyền mưu giành lợi ích riêng tư, bây giờ gọi là thu nhập mờ ám, vì vậy mà trở nên giàu có, đó là những kiếm chác không chính đáng, vậy nên phải dùng phúc đức của mình hoán đổi. Bằng việc tiêu mòn phúc đức của mình để đổi lấy loại thu nhập không chính đáng này, một khi phúc đức đã hao mòn đến một mức độ nhất định thì sẽ có chuyện xẩy ra, hoặc sự việc bại lộ bị bắt, hoặc bị chết thì đời sau phải trả. Hãy xem người ăn mày ngoài phố, đừng thấy bây giờ anh ta thê thảm như thế, rất nhiều đời trước đây đều là quý nhân quan cao chức trọng, sống xa hoa dâm đãng trên ngọc ngà nhung lụa. Cho nên cổ nhân thường nói chuyện hành thiện tích đức để kiếp sau đầu thai có được cuộc sống tốt đẹp là có lý.

Nhưng dù lấy đặc điểm nào để phân biệt tầng thứ đẳng cấp, thì tiêu chuẩn đánh giá căn bản nhất vẫn là đạo đức. Tầm mức đạo đức càng cao thì phúc phận càng lớn, thời gian gia tộc hưng thịnh theo đó kéo dài càng lâu.

Ở vùng tây nam Trung Quốc có một gia tộc thổ ty, ông tổ là Dương Đoan đời Đường từ Thái Nguyên đến Bá Châu vùng tây nam Trung Quốc. Gia tộc này được trời chỉ định thống trị 600 năm, cho tới thời kỳ đầu nhà Minh, vì gia tộc này nhiều đời nay tích đức hành thiện, phúc trạch phổ nhuận một phương. Cháu 13 đời của Dương Đoan là Dương Xán cũng công lao rạng rỡ, không những có công khai phá mở mang cương thổ mà còn giáo hóa trăm họ. Sử sách chép rằng: “Tính ông hiếu thảo, yêu mến bạn bè, an nhiên kiệm ước, điều hành chính sự khoan hòa đơn giản, làm cho dân chúng được dễ dàng thuận tiện”. Vùng Bá Châu do ông cai quản “phong tục địa phương đã có nhiều thay đổi”, “nghiễm nhiên sánh vai với văn vật vùng trung thổ”. Trời cảm động trước công tích của gia tộc nên đã tưởng thưởng cho gia tộc này kéo dài thêm hơn một trăm năm nữa. Cho tới năm Đại Lịch nhà Minh người nắm quyền hành đời cuối cùng của gia tộc này là Dương Ứng Long làm phản, bị triều đình nhà Minh sai đại tướng Lý Hóa Long mang quân tiêu diệt mới kết thúc, tổng cộng tới hơn 700 năm.

Rất nhiều thầy Phong thủy tu luyện đắc đạo thường có thể tiếp xúc với huyệt vị có đẳng cấp cao, địa linh thần sẽ cho biết huyệt vị này có thể chủ quản một triều đại 7 , 8 trăm năm, hơn một ngàn năm, mấy ngàn năm, thậm chí hơn vạn năm. Điều đó thật kỳ lạ, phải biết rằng, trong lịch sử Trung Quốc nhà Chu là triều đại lâu nhất thì cai trị thiên hạ cũng không quá 8 trăm năm, vậy thì những huyệt vị vừa nói kia là thế nào? Chẳng lẽ thời gian huyệt vị chủ quản triều đại càng ngắn thì tầng thứ và năng lực của nó cũng theo đó mà càng thấp sao? Thực ra cũng không chắc. Ở đây còn liên quan đến vấn đề thiên mệnh, ví dụ một địa huyệt chủ quản triều đại nào đó trong lịch sử Trung Hoa, có thể chẳng phải tầng thứ huyệt vị đó không đủ, năng lực không đủ, mà là thiên mệnh an bài chỉ có ngần ấy năm, vậy nên có thể chỉ sử dụng một phần tầng thứ và năng lực đối ứng trong đó để tạo ra tác dụng, phần dư thừa sẽ giữ lại đó mà thôi.

Còn một nguyên nhân nữa là xã hội loài người có sự tồn tại những chu kỳ văn hóa khác nhau, giới khoa học chúng ta ngày nay gọi nó là “văn minh tiền sử”. Ngày nay nhiều phát hiện khảo cổ đã chứng minh sự tồn tại của văn minh tiền sử của loài người, hơn nữa không chỉ một lần, nhiều lần sau khi nền văn minh bị hủy diệt, chỉ còn lại một số ít người và lại sáng tạo ra nền văn minh mới. Điều đó nhìn từ góc độ Phong thủy là sự thật, tầng đất này gọi nó là “đại càn khôn địa”, trên “càn khôn địa” chỗ đất thống lãnh một thời kỳ văn minh thì gọi là “đại càn khôn địa”. Có một số nền văn minh tiền sử, có thể thời gian tồn tại rất dài, trong đó có thể có những triều đại tồn tại hơn một ngàn năm, mấy ngàn năm, thậm chí hơn vạn năm.

Khóa học phong thủy ứng dụng tại Trường IEFA

Khoa hoc phong thuy ung dung tai truong IEFA

Thứ Ba, 1 tháng 12, 2015

Thầy Phong Thủy



Trong nhân gian, người ta cho rằng thầy phong thủy là người chuyên xem phong thủy, bị gọi là âm dương tiên sinh hay phong thủy tiên sinh. Từ xưa đến nay có rất nhiều giang hồ thuật sỹ học được một ít kiến thức bề ngoài nông cạn của phong thủy đã treo biển xem phong thủy nhằm mục đích kiếm tiền. Thầy phong thủy và những giang hồ thuật sỹ đó có sự khác biệt rất lớn. Giang hồ thuật sỹ không tu luyện, họ bất quá chỉ hiểu được một chút kỹ năng, biết được một chút thủ thuật mà thôi. Những điều họ xem đều là thuộc về xem “hình”, dựa vào kinh nghiệm của những người xưa tổng kết lại mà tiến hành thực hiện những thủ đoạn mưu sinh ở xã hội. Họ chủ yếu là xem cho dân thường về địa thế, đất đai, thời hạn …

Mặc dù giang hồ thuật sỹ và thầy phong thủy có sự khác biệt rất lớn, thế nhưng từ xưa đến nay, tại xã hội Trung Quốc đều có những giang hồ thuật sỹ như thế tồn tại, đó là vì nguyên nhân gì ? Con người là có phân chia tầng thứ, bách tính phổ thông bình thường thì có hiểu biết rất nông cạn, thế nên năng lực của những thuật sỹ đó cũng đã đủ dùng rồi. Tại tình huống thông thường, trong phạm vi bán kính 100 dặm, ắt có dị nhân, hoặc là người biết phong thủy, hiểu kinh dịch, biết bói toán, v.v… năng lực lớn nhỏ không giống nhau. Các thuật sỹ mặc dù không hiểu nguyên lý cao thâm, nhưng cũng có thể giúp đỡ các thầy phong thủy truyền bá đạo lý tích đức hành thiện, chỉ cho con người biết thuận theo thiên thời địa lợi, biết được đạo lý phải tích đức cho con cháu đời sau, chỉnh thể là có tác dụng tích cực đối với việc duy hộ đạo đức cho xã hội.

Tiêu chuẩn đạo đức của người xưa là tuân theo các điển cố của thánh hiền, mọi người đều biết tích đức, chí ít thì cũng có xu hướng thủ đức, cho nên những giang hồ thuật sỹ đó mặc dù không có sư phụ chân truyền, những cũng có thói quen tĩnh tâm điều tức, nhắm mắt đả tọa, đối với thân tâm của họ đều có điểm tốt. Nếu như tâm họ thành khẩn, cũng có thể làm cảm động bề trên, họ có thể được một sư phụ chân chính nào đó điểm hóa, truyền đạo cho họ. Bên cạnh đó cũng có nhiều giang hồ thuật sỹ cầu danh cầu tài, đằng sau họ đều là phụ thể cáo chồn khởi tác dụng, đặc biệt ngày này có nhiều thầy xem bói, thầy phong thủy đều là như thế, họ không phải thực sự muốn sử dụng năng lực của những con cáo chồn phụ thể đó, mà đều là do cái tâm tham tiền không trọng đức chiêu mời đến, thực sự là rất đáng thương.

Có một số người có thể hiểu được một ít tác dụng của việc xem phong thủy thời cổ đại. Vì phong thủy tại xã hội công chúng đã bị thất truyền rất nhiều năm, cho nên đều không hiểu rõ nguyên lý của nó. Bình thường khi đi tìm một giang hồ thuật sỹ xem phong thủy cho bản thân, người ta toàn bị lừa. Những người trong giang hồ họ chỉ đi tham khảo giá cả, mảnh đất này bao nhiều tiền, các loại giá thành từ vài vạn đến vài trăm vạn họ đều biết, nhưng họ có thể nhìn được điều gì chân chính đây ?

Những lớp người ngày nay tại thế nhân toàn nói mò về phong thủy, dám mạo phạm thần linh, lấy hài cốt của người thân để cầu tài lộc, tùy tiện đàm luận phúc họa vận mệnh, gạt người kiếm tiền, mong cầu người khác khen ngợi mình, nhân tâm như thế liệu có biết thiên lý là gì chăng ? Mười người biết phong thủy thì chín người là nghèo, cho nên cũng thật khó trách ! Chân nhân thanh tĩnh như Trương Tam Phong cũng đã đưa ra những lời phê bình như vậy đối với những kẻ giả mạo và những hành vi lừa người kiếm tiền bất chính.

Địa huyệt tốt xấu là có liên quan đến đạo đức. Nếu có thể tìm được huyệt tốt, chọn được huyệt như thế nào là có quan hệ với hành vi đạo đức của thầy phong thủy, nếu không có đạo hạnh cao thâm thì không thể nào làm được sự việc chân chính ấy. Rất nhiều giang hồ thuật sỹ lợi dụng một chút vỏ ngoài nông cạn của phong thủy, cũng dám thực hiện những hành vi xem phong thủy lừa đảo gạt người. Bọn họ có thể lừa người để kiếm tiền, kỳ thực là họ lợi dụng sự sơ hở của những người mà luôn coi trọng cái lợi trước mắt. Những người đi xem phong thủy ấy đa phần đều muốn dựa vào lực lượng của phong thủy để thăng quan phát tài, thậm chí sẵn sàng bỏ ra một số tiền lớn để đạt được mục đích, nhưng thực sự họ đều đang thực hiện những việc làm vô ích. Từ trước đến nay sự hưng thịnh của một cá nhân hay một gia tộc là thuận theo quy luật tự nhiên của đất trời mà vận hành. Nguời vô đức mà tự nhiên đạt được những điều tốt thì sớm muộn cũng bị trời lấy lại.

Những người lấy tiền mua đất đa phần đều là người giàu có hoặc cao quan, tham nhũng tràn lan, đạo đức xuống cấp, tiền của họ đa phần đều là đến từ những việc làm bất chính, đầu cơ trục lợi, vi phạm pháp luật, ức hiếp dân lành. Những người không có thiện niệm, không có chính niệm làm sao có thể mua được đất tốt chứ ? Theo thiên lý, người có phúc đức sẽ mua được mảnh đất tốt, nếu sau đó họ làm những điều không tốt cho xã hội thì mảnh đất tốt ấy cũng sẽ dần dần biến thành xấu. Cho nên những kẻ giang hồ thuật sỹ bán đất đa phần là bán những mảnh đất không tốt, nếu mua vào sẽ làm cho phúc phần của người mua tiêu tan hết, cuối cùng chẳng còn gì.

Thầy phong thủy chân chính là có thiện tâm giúp người, không kể danh tiếng, không ham tiền bạc, họ làm việc gì cũng đều là thuận theo thiên mệnh, tất cả những mảnh đất mà họ chỉ điểm thông thường đều có liên quan rất lớn đến sự hưng thịnh của triều đại và sự biến đổi của lịch sử. Cho nên thường không phải chỉ là chọn một mảnh đất mà thực tế là vẽ ra một bối cảnh. Bởi vì những người đắc đạo, trên thân thể có mang năng lượng, họ có thể có năng lực “quyết định” các sự tình, giang hồ thuật sỹ không thể làm được điều này. Đương nhiên chữ “định” này cũng phải tuân theo sự biến hóa của thiên tượng và phúc đức cùng nhiều nhân tố khác nhau để xem xét.

Có một vài người thường không tin vào phong thủy, họ thường nói một câu như thế này: Phong thủy nếu lợi hại như thế, thì tại sao các thầy phong thủy vẫn nghèo khổ như vậy, tại sao chẳng có một ai phát tài ? Chúng tôi thấy những người có cách nghĩ như vậy đều là do không biết chân tướng sâu xa bên trong. Những thầy phong thủy có trình độ, rất nhiều những người giàu sang phú quý thậm chí làm quân vương thiên hạ, ví dụ như tổ tiên gia tộc của Chu Triều Cơ, hay rất nhiều người cổ đại, họ đều là những cao nhân tinh thông các chủng thuật loại. Từ nhiều năm trước họ đã bố trí phong thủy, vì hậu nhân triều Chu mà thiết lập cơ nghiệp 800 năm. Đương nhiên có thể làm như thế cũng là phải thuận theo thiên mệnh. Gia tộc này cũng là được trời cho phép nên mới có thể thực hiện thành công.

Nhân loại của chúng ta là một bộ phận của một hệ thống sinh thái tuần hoàn của quả địa cầu, là một tế bào của đại tự nhiên. Mà quả địa cầu lại là một lạp tử tinh cầu trong thái dương hệ, thái dương hệ lại là một bộ phận của hệ ngân hà, mà hệ ngân hà lại là một lạp tử, một bộ phận của vũ trụ. Cho nên có thể nói địa cầu là một tế bào của thể hệ. Điều này rất giống với thuyết di truyền của ngành sinh vật học hiện đại: mỗi một tế bào trong cơ thể đều bao gồm tín tức của toàn bộ cơ thể, mỗi một tế bào đều có quan hệ đối ứng với cả cơ thể. Cho nên dựa vào mối quan hệ này, ta có thể từ những cái nhỏ mà nhìn được những thứ to lớn, từ cục bộ mà suy ra được chỉnh thể.

Ví như thầy phong thủy, vì họ tu luyện có đạo, cho nên nhục thể của họ có mạch lạc chu thiên, có năng lượng lưu chuyển. Đất đai cũng như nhân thể, cũng có mạch lạc gọi là long mạch, cũng có năng lượng lưu chuyển. Cùng với cái lý ấy, tinh hệ vũ trụ cũng có mạch lạc chu thiên, cũng có năng lượng lưu chuyển. Chủng loại mạch lạc chu thiên này có thể không chỉ một loại, mà có rất nhiều loại. Chúng ta đều biết, các tinh cầu trong thái dương hệ chuyển động xoay quanh mặt trời đều có quy luật, mà thái dương hệ cũng đang chuyển động với một quy luật cố định, hệ ngân hà cũng đang chuyển động. Sự vận động biến hóa tương hỗ giữa các tinh cầu sẽ gây ra những sự thay đổi khí tượng.  Các khoa học gia cũng đã phát hiện ra điều đó, Newton nói chỉ có thượng đế mới có thể tạo ra được những thứ ấy. Người Trung Quốc gọi sự vận hành này gọi là sự biến hóa của “Thiên tượng”. Sự biến hóa này là đại biểu cho thiên ý. Giả sử có thượng đế, có thần, có các sinh mệnh cao cấp tồn tại, thì đây chính là điều đại biểu cho những điều mà họ muốn truyền đạt.

Trong những thời kỳ khác nhau, các tinh hệ trong vũ trụ có sự vận hành biến hóa khác nhau, đại biểu cho những thiên ý khác nhau. Mà thiên ý trong các không gian khác nhau thì lại cần sự thúc đẩy vận hành khác nhau. Lấy một ví dụ: thiên tượng biến hóa muốn thay đổi một triều đại nào đó, thì ở phía dưới phải có một gia tộc hoặc một cá nhân nào đó hành thiện tích đức, đến khi phúc đức đầy đủ, thì có thể đăng cơ làm hoàng đế, nếu một thầy phong thủy nào đó có khả năng câu thông với trời đất, nhận được pháp chỉ, tìm được gia tộc này, vì gia tộc đó mà tìm long mạch và huyệt vị, sắp xếp long mạch cho tổ tiên của họ. “Nhân” và “Địa” tương hợp, đối ứng với “Thiên”, trời sẽ sắp xếp thiên thần (hoặc người tu luyện tích lũy được uy đức cực lớn) chuyển thế vào gia tộc đó, sau này sẽ trở thành hoàng đế, như thế gọi là tam tài hợp nhất, bảo đảm rằng thiên ý sẽ được thực hiện thành công.

Trên thực tế chúng ta phát hiện ra rằng, những gia tộc như thế đều là được trời chọn lựa, tổ tiên của họ rất nhiều đều là người tu luyện và tu luyện có thành tựu, đa số biết xem phong thủy, có thể sử dụng công năng hoặc thần thông để tìm ra huyệt vị.


Khóahọc phong thủy ứng dụng tại Trường IEFA

Khoa hoc phong thuy ung dung tai truong IEFA

Phong Thủy có tác dụng gì ?


Đạo gia cho rằng vũ này là do âm dương cấu thành, giống như thái cực. Tam giới chỉ là một phạm vi cục bộ của vũ trụ do ngũ hành tạo nên. Vì thế vũ trụ diễn hóa ra Tam giới, âm dương diễn hóa thành ngũ hành. Ngũ hành chỉ phù hợp với tầng thứ thuộc trong Tam giới này, vượt quá phạm vi này thì chỉ sử dụng đạo lý về âm dương chứ không thể dùng đạo lý về ngũ hành làm chỉ đạo nữa.

Giống như các sinh mệnh tồn tại trên quả địa cầu là cần có “trọng lực”, nhưng nhận thức này của khoa học chỉ có thể là chân lý nội trong phạm vi quả địa cầu, vượt qua quả địa cầu mà tiến nhập vào phạm vi của thái dương hệ thì nó lại trở thành sai. Con người rơi vào không gian vũ trụ, khi đến các tinh cầu khác thì sẽ bị mất trọng lượng, có thể phiêu đãng bay lên.

Phong Thủy học tại Trung Quốc còn được gọi là Âm Dương học, thầy Phong Thủy tại nhân gian còn được gọi là thầy Âm Dương, vậy chúng ta có thể từ đó mà đoán ra được nguồn gốc của Phong Thủy là đến từ tầng rất cao, chẳng phải đạo lý của nó ít nhất cũng có thể dùng được trong phạm vi vũ trụ này sao ?

Thích Ca Mâu Ni đã từng nói về “tứ đại”: đất, nước, gió, lửa. Ông cho rằng vạn sự vạn vật trên thế giới này đều được cấu thành từ “tứ đại”. Lấy “con người” làm ví dụ: xương cốt thân thể chính là “địa”, là cơ sở chịu tải trọng của cả sinh mệnh, máu huyết lưu động dưới dạng lỏng được cho là “thủy”, nhiệt độ thân thể được điều hòa một cách tài tình ở 37 độ, tăng thêm 1 độ hoặc giảm đi 1 độ con người đều không chịu nổi, đó chính là “hỏa”, mà con người lại không thể sống được nếu không thở, như thế hô hấp chính là “phong”.

Từ nhận thức về biểu hiện của không gian tại thế gian này mà nhìn, Phong Thủy cũng có liên quan đến ba nhân tố phong, thủy, địa trong “tứ đại”. Cho nên từ nhận thức đối với phạm vi vũ trụ của Thích Ca Mâu Ni mà xét thì Phong Thủy cũng là rất cao rồi, ít nhất cũng chiếm được ba yếu tố, cũng là để nói nguồn gốc của Phong Thủy là rất cao, chí ít cũng phù hợp với phạm vi vũ trụ rộng lớn mà Thích Ca Mâu Ni nhận thức được.

Bất luận là Đạo gia hay là Thích Ca Mâu Ni, đều có giảng về quan hệ giữa người và vũ trụ. Phong Thủy tại Trung Quốc, bị liệt vào thế gian tiểu đạo của Đạo gia. Đạo gia tu luyện giảng “Chu Thiên”, giảng “Huyệt vị”, ngoài ra còn giảng thân thể người là một tiểu vũ trụ, rất nhiều người dù ít dù nhiều đều biết một chút tri thức về chu thiên và huyệt vị của con người, nhưng các loại chu thiên chân chính tồn tại trong cơ thể người, cùng các kinh mạch và huyệt vị, người thường rất khó để có thể biết được rõ ràng, bởi vì đây là những điều bí mật trong giới tu luyện , họ không muốn công khai nó ra một cách dễ dàng.

Trung Quốc cổ đại trực tiếp nghiên cứu các ảo bí về trời và đất, đề ra lý luận về “Thiên địa hợp nhất”, cũng là để nói: Thiên, Địa, Nhân – Tam tài đối ứng. Trong 《Đạo đức kinh》 có viết: “Nhân Pháp Địa, Địa Pháp Thiên …” như thế mọi người thử nghĩ xem, nếu thật sự là như vậy thì có phải là trên trời cũng có chu thiên và huyệt vị không ? Chỉ là lúc này huyệt vị không còn được gọi là huyệt vị nữa mà gọi là thần vị, cũng là điều Đạo gia thường nói về Chu Thiên tư chức thần, cách nói này cho rằng có 365 cái, họ phân biệt ra đối ứng với 365 huyệt vị trên thân người. Hai từ chu thiên có hàm ý chỉ sự tuần hoàn giữa trời và đất, con người có chu thiên, thì thiên địa tự nhiên cũng phải có chu thiên tồn tại.

Đồng dạng như vậy, “Địa” có khi nào cũng là một thể hệ, “Địa” liệu có phải là một thể sinh mệnh, “Địa” phải chăng cũng có mạch lạc, chu thiên và huyệt vị ? Kỳ thực nói thẳng ra, tại một góc độ nào đó mà nhận thức, địa cũng là thiên, cũng là nhân. Thiên cũng là địa, cũng là nhân. Nhân cũng đồng thời là địa, cũng là thiên. Ví dụ trong Trung Y, cơ thể người đồng thời có tồn tại ba bộ phận Thiên, Địa, Nhân. Bộ phận phía dưới con người là địa, bộ phận ở giữa chính là nhân, còn bộ phận bên trên là thiên.

Nếu như những luận thuật ở trên là đúng, vậy phải chăng chúng ta có thể nói rằng – Phong thủy, là một hoạt động ảo bí để tìm kiếm “địa”.

Bất luận gọi là Kham Dư cũng vậy, gọi là Địa Lý, gọi là Hình Pháp hay gọi là Phong Thủy cũng vậy. Mặc dù cách gọi không giống nhau, nhưng đều không cách ly với nguồn gốc, đều là quá trình chiểu theo vị trí sắp xếp của trời đất mà tìm kiếm “địa”.

Từ đây mà phát triển lý luận thêm, con người đã biến nó trở thành Phong Thủy học, và quá trình sử dụng các phương pháp cụ thể trong đó được gọi là thuật Phong Thủy. Từ ẩn nghĩa mà xét, quá trình này là hợp nhất với quá trình tu luyện phản bổn quy chân của sinh mệnh. Vì thế đây là một quá trình tu luyện đề cao của sinh mệnh. Trong quá trình tu luyện ấy có thể tu xuất ra được những điều thuộc về thể hệ “địa” cùng các thuật loại có liên quan đến hoạt động phong thủy hay các năng lực đặc biệt được người ta gọi là thuật Phong Thủy.

Khóahọc phong thủy ứng dụng tại Trường IEFA

Khoa hoc phong thuy ung dung tai truong IEFA